Wednesday, September 5, 2012

Một Chuyến Đi Chơi Bất Ngờ

Lê Huy 

Nhớ lại, thấy mà tội nghiệp cho “con gái rượu” của tôi. Trước chuyến đi chơi bất ngờ này hai tuần, vợ chồng tôi lên Oakland đón nó về Los Angeles, tiện đường ghé vô tòa nhà Hearst Castle xem cho biết. Mất chừng 5 tiếng đồng hồ chạy trên freeway 101 South và freeway 1 South qua nhiều đoạn đèo rất cao, ngoằn ngoèo quanh co như “khúc quanh cùi chỏ” khá nguy hiểm, có lúc xe chạy trong mây, nếu lỡ ngủ gục hoặc sẩy tay một chút là bay xuống vực sâu như chơi. Nhưng khi đến nơi thì đã quá trễ, họ nói phải mua vé trước một ngày mới được. Vậy là hụt chuyến này rồi.



“Family Tour Guide”

 Trước ngày nghỉ Lễ Lao Động Hoa Kỳ (Thứ Hai, 3/9/2012) vài hôm, “quý tử” tôi nói: “Long weekend này con sẽ có một cái surprise giành cho ba má”. Hai vợ chồng già tôi ngẩn người ra, chẳng biết “cu cậu” định giở trò gì đây, thôi thì cứ… wait and see. Rồi thầm nghĩ “tếu” trong bụng: “Thiệt đúng là ở xứ này, con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó !”. 

Thế rồi 8 giờ sáng Chủ Nhật, “cu cậu” nói vợ chồng tôi ra xe nhớ mang theo áo ấm, nước uống và thức ăn vặt dọc đường thì đã có sẵn trên xe rồi. Mấy ngày trước trời nóng lắm, vậy mà may quá, nhiệt độ hôm nay chỉ khoảng 75 – 80 độ F thôi, lại chạy trên freeway 101 North dọc theo biển nữa, nên mát mẻ lắm.

Bốn tiếng đồng hồ sau mới đến nơi. Thì ra “cu cậu” đã bí mật lên internet mua vé trước để đưa chúng tôi đến viếng tòa nhà Hearst Castle coi cho biết. Gần hai mươi năm ở Mỹ chúng tôi cũng đã nghe bạn bè nói về tòa nhà nổi tiếng này nhưng chưa có dịp đến; hôm nay “cu cậu” đưa đến đây thiệt là đúng ý lắm rồi. Thời gian đi 4 tiếng + lang thang dạo chơi 4 tiếng + về 4 tiếng, vị chi là 12 tiếng đồng hồ. It’s A Beautiful Sunday !!! – “Family Tour Guide ơi… Ba má cám ơn con nhiều lắm !”.



Trung Tâm đón khách



Xe bus đưa đón



Một đoạn đèo lên Hearst Castle

Được biết, Hearst Castle nằm trên lưng chừng núi thuộc vùng biển San Simeon. Con đường từ khu Visitor Center lên tòa nhà này dài 5 dặm quanh co khúc khuỷu, du khách không thể tự lái xe lên đó được; nên Visitor Center lúc nào cũng có những chuyến xe buýt đưa đón du khách lên tận nơi (chừng 15, 20 phút) dọc theo con đường uốn khúc zíc zắc hình chữ chi. Và du khách phải bước lên 106 bậc tam cấp mới đến tòa nhà này.



Tòa nhà Hearst Castle



Du khách lắng nghe Tour Guide hướng dẫn


Tam cấp dẫn lên tòa nhà 



Mặt tiền tòa nhà

Một phần bên hông tòa nhà

Chủ nhân tòa nhà Hearst Castle là nhà triệu phú kinh doanh nghề khai thác mỏ và làm báo tên là William Randolph Hearst (1863 - 1951). Hằng năm, vào mùa hè gia đình ông ta mời bạn bè đến đây cắm trại vui chơi nên vùng này lúc ấy được gọi là Camp Hill. Từ năm 1919 ông ta cùng với nữ kiến trúc sư nổi tiếng thời ấy là cô Julia Morgan xây dựng tòa nhà này tại đây, đến năm 1947 thì hoàn tất và đặt tên là La Cuesta Encantada có nghĩa là Ngọn Ðồi Mê Hoặc.


Thư Viện


Phòng khoản đãi quan khách


Phòng giải trí



Phòng chiếu phim





Trước khi qua đời ông đã tặng Ngọn Đồi Mê Hoặc này cho tiểu bang California, và tiểu bang đặt tên là Hearst San Simeon State Historical Monument – nay gọi là Hearst Castle - một di sản lịch sử để cho công chúng đến viếng thăm chiêm ngưỡng.


Hồ tắm ngoài trời



Bên hồ tắm



Hồ tắm lát vàng trong tòa nhà


Bên hồ tắm lát vàng

Trên đây là những hình ảnh mà chúng tôi chộp được qua ống kính “chẳng nghề” gì mấy.

Lê Huy
(Los Angeles, Sept. 4 – 2012)











Thursday, August 30, 2012

Rổ Bắp Luộc Của Má Tôi - Lê Huy



- Mới năm giờ, còn sớm mà Má !
- Ra sớm mới bán được… Mí lại không bị “dẹp lòng lề đường”, thằng Ba à !
- Dzậy hả… Để con bưng cho !
Nói rồi tôi giành cái rổ bắp luộc trên tay Má rồi đi u một mạch đến ngã tư Cẩm Hưng (góc Gia Long – Phan Đình Phùng). Má tất tả rảo bước theo:
- Thằng Ba… Để tao… Để tao… !
Là đứa con thứ trong nhà, kế “thằng Hai”, nên Má quen miệng kêu tôi là “thằng Ba” chớ không kêu bằng tên. Cái quê quê thiệt thà chất phác này ở ngay trong lời nói thường ngày của Má.
Sau “cái ngày chợt sụp” đó, gia đình Ba Má tôi sa sút thấy rõ. Mà có phải chỉ một mình gia đình Ba Má tôi thôi đâu, cái cảnh này các nơi đều vậy hết mà. Thế là từ cương vị một “bà chủ”, Má tôi rớt xuống cái đụi, biến thành “cái bà bán bắp luộc”. Trước khi bán bắp luộc, Má cứ lui cui moi móc từ các góc nhà, từ các gầm giường, gầm tủ hay xó xỉnh nào đó… những áo quần cũ, sách vở cũ, đồ nhôm nhựa, chai lọ hũ thõng… Hễ cái gì Má nghĩ bán được có chút ít tiền là Má gom sạch sành sanh; gom thành từng nhúm, nhúm nào ra nhúm nấy; rồi chờ mấy người buôn “ve chai, đồng nát” đến mua. Má bán với giá rẻ mạt, rẻ thua bèo. Bộ veston thiệt kẽng của tôi trước bảy lăm (để dành cưới vợ) cũng đành phải lặng lẽ “ra đi”.
Mà cũng thiệt nghiệt, mấy người buôn ve chai này ép giá kinh khủng vì họ biết lúc này là lúc mà các nhà “tư sản” cần phải “bán đồ ăn”. Mới đầu ở rừng về, tôi nghĩ “bán đồ ăn” là bán thức ăn sáng trưa chiều tối như các tiệm Thu Ba, Ngọc Liên, Bà Lâm Huế… Sau mới rõ, “bán đồ ăn” là bán đồ đạt trong nhà ra để có tiền mà ăn, mà nuôi gia đình. Còn cái từ “chà đồ nhôm” nữa ch, mới đầu tôi cứ tưởng đó là nghề đánh bóng đồ nhôm đồ đồng để kiếm tiền trong dịp sắp tết; đâu ngờ nó có nghiã là chuyện “chôm đồ nhà” của mấy đứa con ham chơi nghiện ngập, rồi bán rẻ đi để có chút tiền mua sắm những gì mình muốn.
* * *
Chừng mấy tháng trước đây, Ba Má cho tôi vài trăm bạc gọi là góp vốn để vô Tổ Hợp Tác Môc Dân Dụng. Làm được một thời gian, nhưng tiền công thợ của tôi thu vào chưa kịp lấy lại vốn thì… A lê hấp… tôi phải đi “sống chết” ở một nơi rất xa khác.
Trong thời gian tôi làm thợ mộc, Ba tôi đạp xe lên Chợ Dinh mua vài cây tre về chẻ lạt, làm lồng đèn bán cho trẻ em chơi Tết Trung Thu. Anh em tôi xúm vô mỗi đứa một tay, cột sườn, phất giấy màu, vẻ bông hoa trang trí… Trẻ con trong xóm đặt Ba tôi là “Ông Lồng Đèn”. Bán cũng được, nhờ rẻ hơn lồng đèn từ Sài Gòn chở ra. Thiệt đúng là làm “kinh tế gia đình, lấy công làm lời”. Trung Thu năm sau, lồng đèn từ bên Tàu tuôn qua ào ạt, giá lại rẻ quá rẻ nên “nghề làm lồng đèn” của gia đình tôi phải… chào thua, phải tính chuyện khác.
Nhờ có chút ít khéo tay cọng với sáng kiến “cò con”, Ba và tôi lại vót tre làm cung, cắt ván cây gòn thành hình con lật đật, khi bóp cái cung tre thì con lật đật làm xiếc nhào lộn, coi vui mắt lắm, bán cho trẻ con chơi. Nhờ vậy mà mua được ít gao với ít mì ghé cơm, để có cái mà bỏ mõm. Không đói nhăn răng cả nhà có đông miệng ăn là may lắm rồi. Đúng là “cùng nghề đan thúng, túng nghề đan mủng”.
Cũng thời gian đó, thằng Hai thằng Ba tụi tôi lo bán nước mía từ sáng tới chiều tối, sáng sớm thì bán cà phê “cái nồi ngồi trên cái cốc”.
Hết “ăn” mùa Trung Thu, Ba tôi đạp xe lên Chợ Dinh hoặc Cầu Sông Ngang mua bắp tươi về luộc để sáng sớm Má tôi cắp rổ bắp ra ngồi ngay cái ngả tư Cẩm Hưng quen thuộc nói trên mà bán. Chẳng biết Má có ngượng không chớ anh em tôi thấy ngượng lắm. Bề gì thì Ba Má tôi cũng đã từng là người “có máu mặt” ở thị xã này mà. Cũng nhờ mấy bác mấy chú trong xóm, bạn hàng với nhau trước kia còn giữ tình cảm xóm giềng, nên mua giùm cũng khá, cũng được. Nhưng ở đời, thường thì “chín người thương, một người ghét” mà, nên cũng có một vài người xì xịt: “Xíc… Giả dạng nông dân mà qua mắt được ai !”. Vậy mà Ba Má tôi vẫn tỉnh bơ, nói như dạy tụi tôi: “Mình bán bắp chớ có ăn cắp bắp đâu mà ngượng, mà xấu. Tay làm hàm nhai mà, mấy đứa !”.
Có lần Má kể: “Sáng nay, có một người chạy xe đạp ôm, tấp dzô, mua bắp. Nhớ mặt nó là bạn thân của thằng Ba, tao cho hai trái. Nó không dám nhận, lại còn mếu máo nói cám ơn không ra lời. Tao nhét đại vô túi quần nó, nói bữa sau trả tiền cũng được. Nó gởi lời thăm mày đó, thằng Ba !”.
Trời ơi… Má tôi ! Má tôi vẫn còn nghĩ đến những người thiếu thốn hơn mình vậy sao ! Má ơi… Má đã dạy cho tụi con một tấm lòng thật nhân ái, cám ơn Má nhiều lắm !
Đến lúc này anh em tôi mới thấy được cái lo lắng, cái sức chịu đựng… Tóm lại là sự hy sinh vô bờ bến của Má tôi cho chồng con mình trong lúc suýt phải đi ăn mày cả nhà.
* * *
Sáng nay, vợ chồng tôi luộc, ăn mấy trái bắp tươi mua ở chợ Mễ gần nhà từ chiều hôm qua mà nhớ Má vô cùng.
Tôi bước đến bàn thờ, thắp ba nén nhang cho Má, cho quý thân nhân đã khuất. Cầu xin cho tất cả luôn được thanh thản nơi miền Viên Miễn.
Bất chợt tôi mân mê những đoá Hoa Hồng Trắng góp lại từ mấy Mùa Vu Lan trước… Nước mắt tôi lại ứa trào…
Má ơi… Má ơi… !

Lê Huy
(Los Angeles, Mùa Vu Lan 2012) 

Sunday, June 3, 2012

Lê Huy thân mến chào các bạn.

Lê Huy thân mến chào các bạn.

Friday, August 5, 2011

Gươm Lạc Giữa Rừng Hoa
Lê Huy

Cái lần tôi vô trường Nữ Trung Học Quy Nhơn đó không phải là để xin nhập học cho tôi mà là xin cho người khác.

Chuyện như thế này,

Ông Sếp mới của tôi từ Pleiku thuyên chuyển về đơn vị tôi, ổng muốn hai cô con gái rượu của mình được học ở trường Nữ này cho tiện việc sinh hoạt với gia đình. Sau thời gian thăm dò tìm hiểu, biết tôi là dân Nẫu chính cống, lại đã từng là học sinh của trường Trung Học Cường Để Quy Nhơn -- một trường "oai" nhứt tỉnh nhà, thế nào tôi cũng "quen lớn" với quý vị giáo sư nên ổng nhờ tôi cố gắng xin cho hai "tiểu thư" ấy được vô học lớp Đệ Ngũ và Đệ Tứ trường Nữ này. Vậy là tôi phải... "phụng mạng", cầm theo lá thư "ngoại giao" mà ổng đã khéo léo viết tay gởi cô Hiệu Trưởng, và cũng không quên viết tên hai "tiểu thư" ấy luôn.

Từ An Khê về Quy Nhơn tôi đến thẳng trường Nữ -- nằm trên đường Nguyễn Huệ nhìn ra biển -- để làm "sứ mệnh" ấy với bốn mươi tám giờ phép trong tay bằng xe jeep của đơn vị do Sếp "ưu ái" cấp cho -- có lẽ là để... "làm mặt làm mày" với thiên hạ (sic !).

May cho tôi là hồi đó Giáo Sư Lê Thị Cúc làm Hiệu Trưởng trường này, và trước đó vài năm tôi có học môn Triết do cô dạy ở trường Cường Để.

Tôi bảo tài xế dừng xe xa xa cổng trường một quãng, rồi cho phép anh ta đi đâu thì đi chừng một tiếng đồng hồ trở lại đón tôi. Tôi xuống xe đi bộ cho nó... "bình dân và bớt... quan cách" một chút. Tôi thì thích biển lắm nên đây cũng là dịp tôi thả bộ tà tà để được nghe tiếng sóng vỗ rì rào trong làn gió biển mát dịu reo vi vu qua rặng dương liễu mà từ lâu rồi tôi chưa được thưởng thức lại. Tôi nghe có chút... biển mặn trên môi. Và chiều nay biển của tôi

Đẹp tựa trong tranh
gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi
nên năm hăm mốt tuổi
tôi đi vào quân đội
mà lòng thì chưa hề yêu ai
... ... ...
(Biển Mặn - Trần Thiện Thanh)

Gần đến cổng trường tôi hơi... chùn bước, rồi tự trách sao mình... vụng tính. Vì thời điểm đó lại nhằm ngay lúc học sinh ra chơi, hàng trăm tà áo dài trắng tung tăng lượn lờ khắp sân trường và lượn ra tít ngoài cổng trường, bu quanh mấy xe mấy gánh quà rong ổi cốc xoài mía ghim chùm ruột... Vậy là tình cờ (hay vô tình ?) tôi làm kẻ "gươm lạc giữa rừng hoa" mà "nội công" mình thì có "thâm hậu" gì đâu.

Tôi tự hỏi, ở "ngoài kia" mình chưa thấy... "lạnh cẳng" mà sao lại thấy "lạnh cẳng" ở nơi chốn quá bình yên và hiền hòa này ? Đó rồi tôi tự nhủ mình phải tỏ vẻ tự nhiên và làm "mặt ngầu" lên mới được. "Ngừ ta" có "ăn thịt ăn cá" gì mình đâu mà... ớn. Vậy là, trong bộ quân phục giày saut mũ rừng với bộ ria kẽm làm... "bùa hộ mệnh" -- tôi làm mặt lạnh... ưỡn ngực ra mà tiếp bước, mắt nhìn thẳng về phía trước, không thèm (hay không dám ?) nhìn ngửa ngó ngang. Chợt trước mặt tôi có "tứ cô nương" đang đứng bên đường, dường như đang nhìn trời ngắm mây... Khi tôi đi qua rồi "tứ cô nương" này mới đồng loạt đếm "Một... hai... ba... bốn... ! Một... hai... ba... bốn... !". À... Thì ra "ngừ ta tấn công biển người" tôi đấy. Tôi nghĩ mình không thể... "thua" quá nhanh như thế, mà phải "phản công" ngay mới được. Thế là tôi bước thêm vài bước rồi quay phắt lại, đến gần "tứ cô nương", nhỏ nhẹ nói "Mấy cô đếm sai nhịp rồi... Đếm lại đi... !". Bị "phản công" bất ngờ "tứ cô nương" kéo nhau chạy một mạch. Vậy là tôi thắng, thắng to.

Nhân viên văn phòng hướng dẫn tôi đến gặp cô Hiệu Trưởng Lê Thị Cúc. Gặp cô tôi mừng lắm. Tôi nhắc lại những năm học Triết với cô cùng những kỷ niệm vui buồn với chút ít nghịch ngợm lúc đó. Cô vui lắm và lắng nghe tôi kể chuyện cũ, thỉnh thoảng cô nói "Rứa à... ! Vui hỉ... !". Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ thanh thoát như dạo nào, vẫn thân mật gần gũi với học sinh như dạo nào... Cô hỏi thăm tôi đời quân ngũ ra sao và chia sẻ "Đời lính khổ hỉ... ! Nguy hiểm hỉ... !". Chỉ đơn giản vậy thôi mà sao tôi nghe ấm lòng chi lạ !

Cô vui vẻ bằng lòng nhận hai "tiểu thư" ấy vào trường. Tôi mừng lắm, cám ơn cô rối rít. Tôi chào cô ra về và mong có dịp sẽ đến thăm cô nữa.

* * *

Về nhà, tối đến, trên căn gác nhỏ, tôi ngồi dạo đàn bên cửa sổ và khẽ hát vài bài trong tập nhạc Hoan Ca của nhạc sĩ Phạm Duy viết cho tuổi ô mai. Nhỏ Hoa đến bên tôi vừa cười vừa... mét "Mấy đứa bạn em nói, anh Ba... dữ quá!"-- "Tau có làm gì đâu mà nói tau dữ!" -- Thì hồi chiều anh dzô trường em đó... Anh nói có một câu mà tụi nó chạy... re hết" -- Dzẫy na... ! Tại mấy nó "tấn công" tau trước nên tau phải "phản công" dzậy thôi!".

Chiều hôm sau, trong bộ thường phục khá bảnh tôi lại thích thú thả bộ dạo biển. Tối đến, nhỏ Hoa lại... mét "Mấy đứa bạn em nói, hồi chiều có một anh chàng dạo biển, nhìn xa xa tưởng là ca sĩ Anh Khoa, đến gần, té ra là... anh con Hoa... Sướng hén... !" -- "Tau... mợch dới đám bạn mày quá!" -- "Thôi mà... Đừng có... làm bộ nữa... Anh Ba wơi... !".

Hôm sau ra lại đơn vị, tôi không quên đem theo tập Hoan Ca mà "ngừ ta" đã tặng tôi với dòng chữ "Tặng anh với mười... " qua nét bút nghiêng nghiêng màu xanh, nhẹ nhàng thanh thoát, đẹp tự nhiên không nắn nót - Chút tình hậu phương của tôi là đây... Tập Hoan Ca đó được bọc nylon cẩn thận và luôn ấm cúng nồng nàn nằm gọn trong ba lô cùng tôi đó đây ngược xuôi chinh chiến .

Xin chân thành cám ơn "ngừ ta" nhiều, nhiều lắm... "Ngừ ta" ơi... !

Lê Huy
(Los Angeles, July - ‘10)

Friday, May 7, 2010

Ngày xửa ngày xưa của tôi - Lê Huy

Ngày xửa ngày xưa của tôi không được như ngày xửa ngày xưa của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đâu. Chỉ giông giống chút này thôi “Đường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng nghiêng mây hồng”. Không có “Đôi ta chung nón đôi ta chung đường”, mà cũng chẳng có “Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường”, vì lên sáu lên năm như nhỏ “thị mẹt” gì đó… và tôi -- nhớ rồi… nhỏ Múp Míp, cái tên nghe rất “tượng hình”, “tên sao ngừ dzậy”-- và tôi chưa được cắp sách đến trường, bởi hồi đó đang có chiến tranh Việt Pháp.

Lũ con nít chúng tôi chỉ nghe chỉ thấy, chớ chưa nếm chưa biết mùi chiến tranh ra sao. Nghe là nghe người lớn nói chuyện với nhau. Nghe là nghe tiếng bom nổ do máy bay giặc Pháp thả xuống từ các xóm làng xa xôi. Thấy là thấy những cột khói đen ngòm đen nghịt từ những nơi đó. Thấy là thỉnh thoảng thấy tàu bay bà già của Pháp bay sát ngọn cây gòn, sát mấy lũy tre làng xa xa. Thấy là thấy cảnh các bác các chú tập trận đánh giặc giả trên cái gò có bãi tha ma giữa cánh đồng phía mặt trời mọc.

Tôi không nhớ là cứ bao lâu lại có phiên chợ đêm họp giữa đường gần xóm tôi, với mấy ngọn đèn hột vịt leo loét trong đêm tối; khi nghe tiếng kẻng báo động có tàu bay Pháp là phải thổi tắt đèn ngay. Rồi cũng đến lúc xóm tôi cũng phải đào hầm trốn tàu bay, đào hầm trên quốc lộ 1 -- đào một nửa bên này một nửa bên kia -- để giặc Pháp không thể chuyển quân bằng xe quân sự, tuy lúc đó chiến tranh chưa thiệt sự lan đến xóm tôi. Trong bối cảnh chiến tranh ấy lũ con nít chúng tôi chỉ biết vui chơi nô đùa rất hồn nhiên mà thôi.

Hồi đó, nhà ba má tôi với nhà ba má nhỏ Múp Míp ở cùng xóm trên quốc lộ 1, gọi là xóm Đường Cái. Hai nhà ngó mặt nhau xéo xéo trên con đường này. Cái xóm nhỏ xíu, không nhớ là có mấy cái nhà nằm rải rác lưa thưa trên một đoạn đường ngăn ngắn. Có lẽ cũng chỉ đủ để “Đi dăm phút trở về chốn cũ” mà thôi. Trong xóm nhà nào nhà nấy đều thiếu hụt đủ thứ. Cả xóm dùng chung một cái giếng nước ở gần mép ruộng hơi thấp sau xóm. Giếng được đào được xây bằng đá ong từ hồi nảo hồi nao, lòng giếng đã phủ đầy rêu xanh. Tối đến nhà nào cũng thắp đèn hột vịt hay đèn tạ. Chỉ có nhà nhỏ Múp Míp là thắp đèn măng-sông sáng trưng vì ba nhỏ làm nghề thợ bạc, khá nhứt xóm.

Múp Míp có con búp bê bằng nhựa to bằng trái đu đủ biết nhắm mắt mở mắt, tóc hơi dợn sóng đen đen nâu nâu, thắt hai túm tóc chỉa lên trời giống như tóc của nhỏ ấy. Múp Míp thích búp bê lắm, bồng bế suốt ngày, nên cái áo đầm màu xám viền trắng của búp bê đã ngã màu lem luốc vì tay nhỏ ấy thường dơ hầy, lại nhớp nháp nước mũi nước dãi vì Múp Míp hay quẹt mũi. Có lần tôi ghẹo “Múp Míp thò lò mũi xanh”, nhỏ ấy giận, không cho tôi cỡi xe đạp của nhỏ màu đỏ có bắt thêm hai bánh nhỏ phụ phía sau. Tôi buồn mấy ngày.. Nhìn Múp Míp một tay ôm búp bê, một tay lái xe đạp, miệng kêu kính koong kính koong chạy vòng vòng trong cái sân tí tẹo sau nhà của nhỏ, tôi thèm muốn chết. Sau, như thấy tôi tội nghiệp, Múp Míp cho tôi cỡi lại. Mừng quá, tôi hỏi nhỏ “Shiệt hông?”, Múp Míp trả lời cũng nhỏ “Shiệt!”. Vậy là từ đó tôi không… dám chọc giận Múp Míp nữa.

Ba tôi với ba Múp Míp là bạn học hồi xưa -- so với cái xưa của tôi thì phải nói “xưa thiệt là xưa” mới đúng -- nên hai người thân nhau lắm. Ba tôi nhờ có chút ít chữ nghiã, có bằng Yếu Lược, nên làm thầy giáo thanh bần, dạy Bình Dân Học Vụ, lớp xóa nạn mù chữ ban đêm “a-tê-át, â-tê-ất, ba xe đất, bốn xe cát”. Anh em tôi đâu biết giàu nghèo là gì. Chỉ nhớ là mỗi khi xin món gì thì ba má tôi nói là để vài bữa nữa ba má mua cho. Còn ba Múp Míp thì nhờ ông nội nhỏ ấy khá sẵn nên cho đi học nghề thợ bạc. Nhờ hai ông ba thân nhau như thế nên hai đứa tôi mới được chạy qua chạy lại vui chơi với nhau. Còn anh tôi thì hơn tôi bốn năm tuổi, “lớn rồi”, phải ở nhà để ba má sai vặt. Được cái là ảnh hiền lắm, hiền khô, chẳng ganh tị gì nên tôi tha hồ mà chơi bời lêu lổng.

À quên, còn chuyện này nữa, hồi đó anh em tôi chưa có tên khai sinh vì chưa đi học nên ba má gọi tụi tôi là Cu Anh Cu Em. May quá, không phải là Cu Lớn Cu Nhỏ hay Cu Đen Cu Trắng gì hết. Hú hồn! Mà tôi lại “nhí con” hơn thằng nhóc cùng tuổi cạnh nhà nên bị “giáng xuống” thành Cu Mén. “Thằng Cu Mén”, nghe cũng dễ shương ra phết đó chớ. Cái hỗn danh Cu Mén này đeo theo tôi đến giờ.

Cu Mén tôi giỏi đào bắt trùn đất cho má nuôi gà. Nhớ má nói “Mén ráng bắt trùn kha khá. Cứ mười con má thưởng Mén một con… ăn chơi”. Tôi xụ mặt xuống, cái mặt chụ ụ một đống. Má chữa lại “Nói giỡn mờ… Má thưởng Mén một cái trứng gà ăn chơi, nghen”. Có lẽ nhờ vậy mà sau này đi học, thỉnh thoảng tôi “được” ông thầy bà cô cho tôi ăn hết “trứng gà, lại trứng vịt đến trứng ngỗng”… là thường… là “chiện nhỏ”. À… Tôi quên hỏi là hồi đó má có nuôi tôi bằng sữa bò không? Sữa bò với mấy cái trứng đó có bà con, có dây tơ rễ má gì với nhau không? Mà hai món này vẫn đeo theo tôi đến giờ. Thiệt… chán cái mớ đời!

Trở lại chuyện trùn đất, có lần tôi lỡ tay làm rớt con trùn lên áo đầm của búp bê, nhỏ Múp Míp ré lên một tiếng chói tai, cầm chặt búp bê; còn tôi thì chôn chưn tại chỗ, run khan. Má nhỏ từ nhà bếp vọt ra, tay còn cầm đôi đũa bếp hỏi “Chiện gì… Chiện gì… ?”. Mặt mày tôi tái mét, tay run run chỉ con trùn trên áo búp bê. Má nhỏ gạc nhẹ một cái, con trùn rơi xuống đất. Má nhỏ cười cười, nói “Có dzậy mờ ré quá”, rồi gụt sạch chỗ dính trùn đó nhỏ mới chịu nín khóc. May mà hồi đó Múp Míp quên… “cấm vận” tôi.

Tôi còn thích bắt dế đá chơi nữa. Mới đầu tôi ngu lắm, chẳng rành gì hết, lại chậm chân chậm tay hơn mấy đứa trong xóm, nên bắt phần nhiều là dế than dế mái không hà, đá đâu thua đó. Sau, nhờ Cu Anh bày mánh, tôi đổ nước vào hang dế, bắt được dế lửa dế cồ. Rồi xin Múp Míp mấy sợi tóc dài, cột vào chú dế, quay mòng mòng mấy vòng “dợt nóng” cho nó rồi thả xuống đá. Dế tôi gáy vang, ngầu lắm, bung cánh giương hàm đá thắng mấy trận. Tôi sướng mê tơi. Mấy ngày sau, Cu Anh bày tiếp, tôi ngắt đầu một chú dế cắm vào que tăm làm “đầu lâu” để khích tướng mấy chú dế chiến kia cho say đòn rồi thả xuống đá. Dế tôi lại thắng lia chia thắng giòn giã. Tôi lại thêm sướng mê tơi. Cu Anh hí hửng “Thấy chưa… Tau đã noái mờ… !”.

Đi theo tôi coi đá dế mấy lần nhỏ Múp Míp cũng đâm ra mê chơi đá dế luôn. Tôi cho nhỏ mấy con dế lửa loại chiến. Những lần chơi đá dế với nhỏ ấy, tôi chỉ “dợt nóng” cho dế của nhỏ sung lên rồi thả xuống đá. Dĩ nhiên là dế tôi thua đậm. Được thắng, Múp Míp hí hửng, cái mặt vênh lên, híp mắt cười hi hí… Thấy ghét! Mà Múp Míp đâu có biết là tôi chưa bao giờ… dám thắng nhỏ ấy.

Má tôi cũng thương Múp Míp lắm, chắc má muốn “lấy… lây” để sanh con gái cho “có nếp có tẻ”. Nên hễ tôi có món gì thì nhỏ cũng có món nấy. Từ con gà đất, khi thổi vào cái lỗ nhỏ ở bên cánh thì nó gáy “tè té te… te!”. Đến con ve đất có một đầu dây cột long lỏng vào cục nhựa thông ở đầu que đũa, khi quay tít mù thì nó kêu “ve… ve… !”. Đến cái trống rung nhỏ cỡ miệng chén, hai mặt phất bằng bong bóng heo, khi xe tới xe lui cái cán trống trong hai lòng bàn tay thì hai viên đất sét cỡ hột đậu đen đeo hai bên gõ lên mặt trống kêu “tum tum tum… tum tum tum… !” nghe thiệt giòn tai. Còn nhiều món nữa, kể ra thì lê thê lắm.

Một hôm Múp Míp rủ tôi chơi trò... “dzợ chồng”. Hai đứa chun xuống cái hầm lớn có ngách có nóc dùng để trốn tàu bay của nhà nó. Nó làm “dzợ” ở nhà ru “con” búp bê; còn tôi thì làm “chồng” đi chợ mua thức ăn. Nhỏ dặn vói theo “Nhớ mua cái mền để đắp nữa, nghen… ba…!” Đi chợ một lát tôi tha về một ít gạo (cát), thịt (vỏ bưởi), cá (vỏ cam), rau (lá mì) và dĩ nhiên là… không dám quên cái mền (tàu lá chuối). Tôi hí hửng chìa mấy món này cho nhỏ coi, nhỏ khen “Ba giỏi quá…!”. Đó rồi Múp Míp lăng xăng lo “nấu cơm”; còn tôi thì “chơi với con”. “Cơm nước" xong hai đứa lăng đùng ra ngủ, “đứa con” nằm giữa nhắm mắt lại, cái mền đắp ngang bụng ba đứa tôi. Đến khi Cu Anh kéo mạnh chân thì tôi mới thức dậy. Thì ra hai đứa tôi đã thiếp đi, ngủ thiệt, ngủ ngon lành hồi nào không hay. Khi trồi lên miệng hầm thì thấy hai ông ba với hai bà má đứng ở đó rồi. Má Múp Míp giơ hai tay lên than “Trời… Ba má tìm muốn chết… !”; còn má tôi thì cười nắc nẻ “Mời… ông bà đi tắm rửa rồi ăn cơm”.

Vậy đó… Tuổi thơ nhà quê của tụi tôi được chìm đắm mê tơi trong những món đồ chơi đơn giản, được đắm chìm đắm mê tơi trong những trò chơi mộc mạc quê mùa vậy đó, mà bây giờ dễ gì tìm lại được. Âu cũng là một thời để nhớ, phải không… ?!

Ba tôi kể lại, năm Năm - Tư, khi Việt Minh tập kết ra Bắc thì ba má tôi xuôi Nam về thị xã mua đất cất nhà. Còn ba má Múp Míp thì đi đâu không biết, nghe nói hình như là vô Sài Gòn hay miền Tây gì đó. Bây giờ chẳng biết có ở Mỹ hay không!

À… Để rồi tôi sẽ nhờ đài truyền hình và phát thanh nhắn tin tìm người quen “Chí Mén cần tìm bạn thân thuở ấu thơ là Múp Míp. Hồi năm Năm - Tư ở xóm Đường Cái, xã… , Huyện… , Tỉnh… Nay ở đâu xin gọi về điện thoại số “Một - Tám Tám Tám - Tìm Múp Míp”, hoặc email về chimen@mupmip.com. Mong lắm thay… Mong lắm thay… !”.

Lê Huy